Theo http://vi.wikipedia.org/

Barack Hussein Obama II (IPA: /bəˈɹɑk oʊˈbɑː.mə/; sinh ngày 4 tháng 8 năm 1961 tại Honolulu, Hawaii, Hoa Kỳ) là tổng thống thứ 44 và đương nhiệm của Hoa Kỳ. Ông đánh bại Thượng nghị sĩ John McCain trong kỳ tổng tuyển cử ngày 4 tháng 11 năm 2008 để trở thành người Mỹ gốc Phi đầu tiên thắng cử chức vụ này. Trước đó, Obama là Thượng nghị sĩ đại diện cho Illinois đến khi ông từ chức. Ngày 9 tháng 10 năm 2009, ông được Ủy ban Nobel Na Uy tuyên bố trao giải Nobel Hòa bình “nhờ những nỗ lực xuất sắc nhằm củng cố ngoại giao quốc tế và hợp tác giữa các dân tộc”.
Sau khi tốt nghiệp Đại học Columbia và Trường Luật Đại học Harvard, nơi ông từng là chủ nhiệm của tạp chí Harvard Law Review, Obama nhận công việc của một chuyên viên tổ chức cộng đồng và luật sư tập sự chuyên ngành luật nhân quyền, trước khi đắc cử vào Thượng viện Tiểu bang Ilinois và phục vụ tại đây từ năm 1997 đến 2004. Sau thất bại khi tranh cử vào Viện Dân biểu Hoa Kỳ trong năm 2000, Obama tuyên bố chiến dịch tranh cử cho Thượng viện vào tháng 1 năm 2003. Sau chiến thắng vang dội trong kỳ bầu cử sơ bộ trong tháng 3 năm 2004, ông được mời đọc diễn văn tại Đại hội Đảng Dân chủ Toàn quốc vào tháng 7 năm 2004. Tháng 11 năm 2004, Obama đắc cử vào Thượng viện Hoa Kỳ với 70% phiếu bầu[1], trở thành thượng nghị sĩ gốc Phi thứ năm trong lịch sử Mỹ và là người Mỹ gốc Phi duy nhất phục vụ trong Thượng viện vào lúc đó[2].
Là thành viên khối thiểu số trong Quốc hội kỳ 109, Obama đồng đệ trình các dự luật kiểm soát vũ khí quy ước và nâng cao trách nhiệm công luận trong việc sử dụng ngân sách liên bang. Ông cũng mở các cuộc viếng thăm chính thức đến Đông Âu, Trung Đông và châu Phi. Trong Quốc hội kỳ 110, Obama bảo trợ các dự luật liên quan đến các vấn đề trong lĩnh vực vận động hành lang, gian lận bầu cử, biến đổi khí hậu, khủng bố hạt nhân và chăm sóc quân nhân hồi hương. Khi tham gia tranh cử tổng thống vào tháng 2 năm 2007, Obama tập chú vào các vấn đề như triệt thoái binh sĩ Mỹ khỏi Iraq, gia tăng khả năng độc lập năng lượng, hạn chế ảnh hưởng vận động hành lang và phát triển chương trình chăm sóc sức khỏe phổ quát, xem chúng là các ưu tiên quốc gia.
Obama tuyên bố tranh cử trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2008 từ tháng 2 năm 2007 và được Đảng Dân chủ chọn làm ứng cử viên đại diện với ứng cử viên phó tổng thống liên danh Joe Biden tại Đại hội Toàn quốc Đảng Dân chủ. Ông là người Mỹ gốc Phi đầu tiên được một chính đảng quan trọng tại Hoa Kỳ chọn lựa cho cuộc đua vào Nhà Trắng. Ông thắng cử với 53% số phiếu phổ thông và 365 phiếu đại cử tri, đánh bại đối thủ chính là ứng cử viên Cộng hòa John McCain, người nhận 46% số phiếu phổ thông và 163 phiếu đại cử tri. Ông nhậm chức vào ngày 20 tháng 1 năm 2009.
Obama đến Los Angeles, học tại trường Đại học Occidental (Occidental College) trong hai năm[9], rồi sang Thành phố New York, theo học tại Đại học Columbia, môn khoa học chính trị chuyên ngành quan hệ quốc tế[10]. Obama tốt nghiệp Đại học Columbia năm 1983 với văn bằng cử nhân, rồi đến làm việc tại Business International Corporation và Nhóm Nghiên cứu Quyền lợi Công cộng New York (New York Public Interest Research Group)[11][12].
Sau bốn năm sống ở Thành phố New York, Obama dọn đến Chicago, trở thành chuyên viên tổ chức cộng đồng trong ba năm từ tháng 6 năm 1985 đến tháng 5 năm 1988 trong cương vị giám đốc cho Đề án Phát triển Cộng đồng, một tổ chức cộng đồng lúc đầu bao gồm 8 giáo xứ Công giáo ở vùng Đại Roseland[11][13]. Trong ba năm làm việc cho tổ chức tôn giáo này, số nhân viên của Obama từ 1 người tăng lên 13, ngân quỹ từ 70.000 USD lên 400.000 USD, với thành quả là thiết lập một chương trình huấn nghiệp, một chương trình dự bị đại học và một tổ chức bảo vệ quyền của người thuê nhà tại Altgeld Gardens[14]. Obama cũng phụ trách việc tư vấn và hướng dẫn cho một học viện tổ chức cộng đồng có tên là Gamaliel Foundation[15]. Đến giữa thập niên 1980, lần đầu tiên Obama đến thăm Âu châu trong ba tuần, kế đến là Kenya trong năm tuần, tại đây lần đầu ông có cơ hội gặp những người họ hoàng.
Cuối năm 1988, Obama nhập học Trường Luật của Đại học Harvard. Vào cuối năm thứ nhất, dựa trên thành tích học tập và một cuộc thi viết, Obama được chọn làm biên tập viên cho Harvard Law Review[18]. Đến năm thứ hai, ông đắc cử chức Chủ nhiệm của tạp chí này, một vị trí thiện nguyện trọn thời gian với chức năng chủ trì, điều hành một ban biên tập 80 người[19]. Sự kiện một người da đen đảm nhiệm chức vụ chủ nhiệm của Harvard Law Review đã thu hút sự chú ý của báo giới[19]. Năm 1991, Obama tốt nghiệp hạng danh dự (magna cum laude) với học vị Tiến sĩ Luật (J.D.), trở về Chicago và làm việc tại các Văn phòng Luật sư Sidley & Austin (1989), và Văn phòng Luật sư Hopkins & Sutter (1990)[18][20].
Nhờ nổi tiếng từ sự kiện là người da đen đầu tiên đắc cử chủ nhiệm của Harvard Law Review, Obama được mời gọi cho các hợp đồng viết sách về quan hệ chủng tộc[21]. Muốn tuyển dụng Obama vào ban giáo sư, Trường Luật của Đại học Chicago dành cho ông một học bổng và một văn phòng để viết sách[21]. Không thể hoàn tất cuốn sách trong vòng một năm như dự định vì muốn thêm vào những hồi ức cá nhân, Obama và vợ đến Bali để tập trung cho công việc. Đến giữa năm 1995, cuốn sách được xuất bản dưới tựa đề Dreams from My Father[21].
Từ tháng 4 đến tháng 10 năm 1992, Obama điều hành Project Vote (Đề án Bầu phiếu) tại Illinois, với sự cộng tác của 10 đến 700 thiện nguyện viên nhắm vào mục tiêu vận động từ 150.000 đến 400.000 cử tri người Mỹ gốc Phi trong tiểu bang đăng ký đi bầu. Đề án này khiến Crain’s Chicago Business ghi tên Obama vào danh sách “Bốn mươi nhân vật U 40 có thế lực nhất” năm 1993[22][23].
Sau đó, Obama dành 12 năm để dạy luật hiến pháp tại Trường Luật của Đại học Chicago, bốn năm đầu (1992-1996) là giảng viên (lecturer), tám năm sau (1996-2004) là giảng viên trưởng (senior-leccturer)[24]. Năm 1993, Obama gia nhập Văn phòng Luật sư Davis, Miner, Barnhill & Galland, làm việc trong chuyên ngành luật dân sự và phát triển kinh tế cộng đồng, cho đến năm 2004[11][25].
Nghị trường tiểu bang, 1997-2004
Obama đắc cử vào Thượng viện Illinois năm 1996, thế chỗ của Alice Palmer để đại diện cho Hạt 13 của thành phố Chicago[26]. Obama giành được sự ủng hộ lưỡng đảng cho các dự luật chấn hưng đạo đức và cải tổ hệ thống chăm sóc sức khỏe[27]. Ông cũng đứng ra bảo trợ luật tăng mức tín dụng cho công nhân lợi tức thấp, thương thảo cho kế hoạch cải tổ phúc lợi và vận động cho đề án tăng các khoản trợ cấp cho việc chăm sóc trẻ em[28]. Năm 2001, trong cương vị đồng chủ tịch ủy ban lưỡng đảng về nguyên tắc hành chính, Obama ủng hộ bộ qui định của Thống đốc Ryan (Đảng Cộng hòa) về việc trả tiền góp cho các khoản vay nợ, cũng như bộ qui định về thế chấp bất động sản nhằm ngăn chặn việc tịch thu nhà trả góp trước thời hạn[29]. Trong năm 2003, Obama bảo trợ và lãnh đạo cuộc vận động thông qua luật giám sát việc phân loại hồ sơ theo chủng tộc bằng cách yêu cầu cảnh sát tường trình chủng tộc của người lái xe khi bị bắt giữ, và một đạo luật khác đã biến Illinois thành tiểu bang đầu tiên buộc phải ghi hình các cuộc thẩm vấn nghi can trong các vụ giết người[28][30].
Năm 1998, Obama tái đắc cử vào Thượng viện Illinois và tiếp tục đắc cử lần thứ ba năm 2002[31]. Trong năm 2000, ông thất bại khi ra tranh cử vào Viện Dân biểu Hoa Kỳ, đối đầu với Dân biểu đương nhiệm Bobby Rush với cách biệt một chống hai[32][33]. Tháng 1 năm 2003, Obama trở thành chủ tịch Ủy ban Y tế và Dân sinh Thượng viện Illinois khi các nghị viên Đảng Dân chủ giành được thế đa số sau mười năm chờ đợi[34]. Trong chiến dịch tranh cử vào Thượng viện Hoa Kỳ năm 2004, đại diện cảnh sát tuyên dương Obama vì sự cộng tác tích cực trong việc ban hành luật cải cách án tử hình[35]. Obama từ nhiệm khỏi Thượng viện Illinois sau khi đắc cử vào Thượng viện Hoa Kỳ tháng 10 năm 2004[36].
Chiến dịch tranh cử vào Thượng viện Hoa Kỳ
Đến giữa năm 2002, bắt đầu tính đến khả năng tranh cử vào Thượng viện Hoa Kỳ, Obama tuyển dụng nhà chiến lược David Axelrod và tuyên bố tranh cử vào tháng 1 năm 2003[37]. Việc hai thượng nghị sĩ, Peter Fitzgerald thuộc Đảng Cộng hòa (đương nhiệm) và Carol Moseley thuộc Đảng Dân chủ (trước Peter Fitzgerald), quyết định không tham gia cuộc đua đã thu hút đến 15 ứng viên thuộc hai đảng[38]. Vị thế của Obama được củng cố bởi hình ảnh của cố Thị trưởng Chicago Harold Washington và sự ủng hộ của con gái cố Thượng Nghị sĩ Paul Simon[39]. Trong kỳ bầu cử sơ bộ, Obama nhận được 52% phiếu bầu, 29% nhiều hơn đối thủ kế cận[40]. Đối thủ của Obama trong kỳ tổng tuyển cử, ứng viên Đảng Cộng hòa Jack Ryan rút lui khỏi cuộc đua vào tháng 6 năm 2004 vì một scandal[41].
Tháng 8 năm 2004, khi chỉ còn chưa đầy 3 tháng trước ngày bầu cử, Alan Keyes chấp nhận sự đề cử của Đảng Cộng hòa để thay thế Jack Ryan[42]. Là cư dân lâu năm ở Maryland, Keyes trở thành cư dân Illinois khi nhận sự đề cử[43]. Trong kỳ bầu cử tháng 11 năm 2004, Obama nhận đươc 70% phiếu bầu, trong khi Keyes chỉ có được 27%. Đây là sự cách biệt lớn nhất trong một kỳ bầu cử toàn tiểu bang trong lịch sử của Illinois[44].
Đọc tiếp tại: http://vi.wikipedia.org/wiki/Barack_Obama
HƯỚNG DẪN DOWNLOAD KHI CÓ QUẢNG CÁONếu bài viết hay, hãy nhấn LIKE (Thích) để ủng hộ và khích lệ người viết. Cảm ơn!
|
|















2 Trả lời
Pingbacks/Trackbacks
Pingback: SETH
Pingback: PEDRO